Mật khẩu không đúng!
Nghị quyết 79-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển kinh tế nhà nước đã tạo ra một trục định hướng rất rõ ràng cho giai đoạn tới, kinh tế nhà nước tiếp tục giữ vai trò chủ đạo, nhưng chủ đạo ở những lĩnh vực then chốt của nền kinh tế, nơi cần sự ổn định, dẫn dắt và bảo đảm an ninh vĩ mô. Từ góc độ thị trường chứng khoán, điều này đồng nghĩa với việc một nhóm cổ phiếu doanh nghiệp nhà nước đầu ngành sẽ hưởng lợi trực tiếp và mang tính dài hạn, không phải theo kiểu “sóng tin”, mà theo hướng củng cố vị thế và dòng tiền bền vững.
Nhóm hưởng lợi rõ ràng nhất là ngân hàng thương mại nhà nước, nơi giữ vai trò xương sống của hệ thống tài chính. Các ngân hàng như VCB, BID, CTG tiếp tục được giao nhiệm vụ dẫn dắt tín dụng, ổn định thanh khoản và cung ứng vốn cho các lĩnh vực ưu tiên như đầu tư công, hạ tầng, doanh nghiệp lớn và các chương trình kinh tế trọng điểm. Nghị quyết 79 giúp giảm rủi ro chính sách đối với nhóm ngân hàng này, đồng thời mở ra dư địa tăng vốn điều lệ, cải thiện hệ số an toàn vốn và duy trì tăng trưởng ổn định trong trung – dài hạn. Đây là nhóm cổ phiếu không mang tính đầu cơ cao, nhưng đóng vai trò trụ cột của VN-Index và là nền tảng cho dòng tiền tổ chức.
Nhóm năng lượng – dầu khí – điện lực nhà nước là nhóm hưởng lợi mang tính chiến lược rõ rệt nhất. Nghị quyết nhấn mạnh vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước trong các lĩnh vực liên quan đến an ninh năng lượng và tài nguyên quốc gia. Các doanh nghiệp như GAS, PLX, POW, BSR được đặt trong vị thế trung tâm của cả năng lượng truyền thống lẫn quá trình chuyển dịch năng lượng. Việc được ưu tiên về quy hoạch, vốn đầu tư và định hướng chính sách giúp nhóm này giảm thiểu rủi ro, duy trì lợi thế cạnh tranh và hưởng lợi trực tiếp từ chiến lược phát triển dài hạn của Nhà nước, thay vì phụ thuộc vào chu kỳ ngắn hạn của thị trường.
Ở mảng hạ tầng và đầu tư công, Nghị quyết 79 củng cố vai trò dẫn dắt của doanh nghiệp nhà nước trong triển khai các dự án quy mô lớn như giao thông, logistics, cảng biển và hàng không. Các cổ phiếu như VCG, HHV, ACV được hưởng lợi từ việc dòng vốn đầu tư công ngày càng được đẩy mạnh và có tính liên tục cao hơn. Doanh nghiệp nhà nước trong lĩnh vực này không chỉ hưởng lợi về khối lượng công việc, mà còn được giảm rủi ro gián đoạn dự án nhờ vai trò “chủ đầu tư chiến lược” đã được khẳng định ở cấp chính sách.
Nhóm hàng không và logistics nhà nước cũng nằm trong diện được bảo vệ vai trò, nhưng đi kèm với yêu cầu nâng cao hiệu quả. Doanh nghiệp sở hữu hạ tầng độc quyền hoặc gần độc quyền như ACV hưởng lợi rõ rệt nhờ vị thế không thể thay thế trong chuỗi vận tải quốc gia. Ngược lại, những doanh nghiệp vận hành kém hiệu quả sẽ chịu áp lực tái cơ cấu mạnh hơn, cho thấy Nghị quyết không mang tính bao cấp mà thiên về chọn lọc.
Trong lĩnh vực bảo hiểm và tài chính nhà nước, các cổ phiếu như BVH được hưởng lợi theo hướng ổn định và phòng thủ. Đây là nhóm đóng vai trò cân bằng hệ thống, quản lý rủi ro dài hạn và cung cấp nguồn vốn dài hạn cho nền kinh tế. Dưới định hướng của Nghị quyết 79, nhóm này ít chịu biến động mạnh nhưng lại phù hợp với chiến lược nắm giữ trung – dài hạn, đặc biệt trong bối cảnh thị trường có nhiều biến số.
Đối với công nghiệp cơ bản và vật liệu xây dựng nhà nước, tác động của Nghị quyết mang tính phân hóa. Những doanh nghiệp gắn với vật liệu chiến lược, phục vụ trực tiếp cho đầu tư công và hạ tầng sẽ hưởng lợi rõ hơn, trong khi các doanh nghiệp hoạt động dàn trải, hiệu quả thấp sẽ đối mặt với áp lực thoái vốn và tái cơ cấu. Điều này khiến dòng tiền trên thị trường có xu hướng tập trung vào các doanh nghiệp đầu ngành, thay vì lan tỏa đồng đều như trước.
Nhìn tổng thể, Nghị quyết 79-NQ/TW tạo ra một khung chính sách rất rõ: doanh nghiệp nhà nước không còn được bảo vệ theo chiều rộng, mà được nâng cấp theo chiều sâu, tập trung vào quy mô, hiệu quả và vai trò dẫn dắt. Trên thị trường chứng khoán, điều này đồng nghĩa với việc nhóm cổ phiếu doanh nghiệp nhà nước đầu ngành trong các lĩnh vực ngân hàng, năng lượng và hạ tầng sẽ trở thành điểm tựa trung – dài hạn, thu hút dòng tiền tổ chức và nhà đầu tư giá trị, trong khi các doanh nghiệp nhà nước kém hiệu quả sẽ dần bị thị trường đào thải.
